Nẻo Về Sen Nở (IV): Thơ Võ Thị Cẩm Tú
Nhà tôi học văn, thích thơ và làm nhiều thơ, nhất là sau ngày được đảnh lễ Thầy Nhất Hạnh vào năm 2005. Nhưng bản tính không thích đăng tải trên báo chí, Cẩm Tú chỉ trao đổi thù tạc trong sinh hoạt của Pháp môn Phật giáo Làng Mai, hoặc trong giới bạn bè đồng song và gia đình mà thôi. Lúc sinh thời của Cẩm Tú, nhiều lần tôi được “làm thư ký” nhập thơ của nàng vào máy vi tính một số bài, còn phần lớn thơ trong trang nầy tôi mới tìm được trong lai cảo. Một số bài còn trong dạng bản thảo lần đầu, chưa hoàn chỉnh, nhưng tác giả không còn cơ hội sửa chữa, tôi vẫn giữ trong trang Thơ nầy để lưu lại như một trong những kỷ niệm sâu lắng trong tâm hồn người tôi yêu. Rất mong được bạn bè thân tín cảm thông. Đa tạ

Đời vui khi còn tình thương

 

Ôi! Sao đêm nay mây buồn giăng

Mây lam che ngang trăng u huyền

Không trăng sông sâu buồn mênh mang

Tỳ bà ngân xa như than van

 

Xin xua tan mây cho trăng thanh

Ngân lên nơi đâu lời kinh cầu

Người thôi gieo chi bao sầu đau

Nên cho nhau thêm nhiều tình thân

 

Cầu xin nhân gian thôi đau thương

Người người an nhiên và tươi cười

Thiên đường nơi đây đâu xa xôi

Đời vui khi còn tình thương thôi.

 

Thiền

 

Công án của thiền một chữ không

Muốn tu cũng phải biết tinh không

Tất cả sự đời đều buông bỏ

Chỉ còn giữ lại cái tâm trong

Nhiếp tâm hành trì cho tinh tiến

Sẽ thấy an nhiên thảnh thơi lòng

Càng thiền càng thấy tâm thanh tịnh

An lạc đương nhiên sẽ chất chồng

 

                        

Cảm tác

 

Sách Am Mây Ngủ vật cứu tinh

Sư Ông kể chuyện để thanh minh

Cho bà công chúa Huyền Trân quý

Giải nỗi oan khiên quá bất bình

 

Tiễn Thầy

 

Chuyện thật mà như mơ

Sáng nay trong sương mờ

Con đến chùa đưa tiễn

Gặp Thầy quá bất ngờ

 

Sân chùa còn yên ả

Dáng Thầy đi thong thả

Bước từng bước thảnh thơi

Chan hòa giữa đất trời

 

Con tiến gần đảnh lễ

Thầy cười như sen nở

Giọng Huế nhẹ như tơ

Thầy nói “Té... rứa... ơ”

 

 

Con xin đọc bài thơ

Nguyện cầu Thầy sống mãi

Hóa độ chốn trần ai

Còn đau thương, sầu khổ

 

Thầy gật đầu khen hay

Con nhớ mãi phút này

Một niềm vui trào dâng

Biết có được mấy lần

 

Thầy lên xe đi rồi

Lòng con cứ bồi hồi

Chứa chan niềm xúc động

Hạnh phúc lan núi đồi

(2007)

 

 

Sẻ chia
những điều trông thấy

 

Chiều nay trong buổi thiền trà

Tuyền Nghiêm lại kể ngày qua lụt tràn

Bốn bề sóng nước mênh mang

Thương con trâu đứng bất an giữa dòng

Nhìn theo gởi một tấc lòng

Lỡ khi nước lớn xuôi dòng về đâu

Thương bầy vịt lội kíp mau

Nước tràn lênh láng biết đâu mà về

Cuộc đời dầu lắm ê chề

Mà tâm thanh thản chẳng hề lo âu

Cảnh sầu lòng lại không sầu

Ngập tràn an lạc nhiệm mầu chở che

Giọng còn thơ dại chợt nghe

Mà trong tư tưởng răn đe con người

Rằng trong cuộc sống ở đời

Lợi danh cho dẫu núi đồi cũng tan

 

Chỉ cần một tấm lòng vàng

Cho dầu chỉ để cho làn gió bay

Vườn tâm gieo hạt tốt đầy

Tăng thân vững mạnh sum vầy bên nhau

Cho dù dưa muối tương rau

Tấm lòng cung kính trước sau một bề

Mùa đông cho chí mùa hè

Chuyên cần tu tập không hề ngại chi

Trải lòng hai chữ từ bi

Diệu Nghiêm rời gót sá gì oan khiên

Dù ai ăn nói xỏ xiên

Dù ai hám của ham tiền mặc ai

Việc gì còn đó một mai

Sư Ông đã dạy chẳng sai trái lời

Sống sao tâm dạ thảnh thơi

Bước đi một bước tỏa ngời hoa sen

 

(Tháng 10/ 2007)

 

 

Mừng gặp lại Thầy

 

Con gặp Thầy trên đất Thái Lan

Lòng con sao vẫn cứ bàng hoàng

Mơ màng giữa thực hay là mộng

Thầy đã về đây với chúng con

 

Ba năm xa cách tưởng phân ly

Hội tụ về đây thật diệu kỳ

Như đàn chim lạc trong giông bão

Mây ám chưa tan đã gặp đàn

 

Biết nói gì đây giây phút này

Niết bàn Tịnh Độ cũng là đây

Tràn về hạnh phúc trong im lắng

Ánh mắt nụ cười vẫn tươi trong

 

Chỉ có niềm tin chẳng ưu phiền

Đêm tối rồi sẽ có bình yên

Bây giờ nước lụt ta lên núi

Hết lụt thì về lẽ tự nhiên” (lời Sư ông)

 

Cảnh vật mùa xuân sẽ xinh tươi

Ước ao sức khỏe Thầy mười mươi

Để còn gặp gỡ đàn con cháu

Thành kính chắp tay nở nụ cười.

                          

Tưởng nhớ cố nhạc sĩ thiên tài
Phạm Duy

 

Thân quý tặng Nhóm “Hoàng Gia”

 

Bác đã ra đi thật rồi sao?

Hàng cây bên phố gió lao xao

Thiên tài nay đã thành thiên cổ

Thương tiếc lòng người bổng nao nao

 

Bác đã ra đi đến cõi Hằng

Để cùng làm bạn với sao trăng

Muôn vàn tinh tú đang chờ bác

Thoáng xuống trần gian như sao băng

 

Biết mấy trăm năm có một người

Khúc ca tiếng hát để đời tươi

Trần gian đâu nở đày đọa bác,

Ganh ghét làm chi thật nực cười

 

Ngàn sau tên bác vẫn thiên thu

Vì sao chói sáng dẫu sương mù

Những lời bác viết là minh triết

Yêu nước thương nòi sống vị tha

         

 

Sao bác không màn đến tái sinh

Nước non còn đó biết bao tình

Lòng người đâu phải toàn hiềm tị

Lắm người thương bác lắm người yêu

 

Dẫu không hiện hữu giữa ta bà

Bên trời bác vẫn hát Thiền ca

Đạo ca, đôi lúc Tình ca nữa

Vẳng xuống trần gian tiếng mượt mà

 

Huế, 7g 30, sáng 26-2-2013

 

 

Vu Lan nhớ Mẹ hiền

 

Đã mấy thu qua mạ vắng nhà

Thế là biền biệt mạ đi xa

Lòng con luôn tưởng mạ bên cạnh

Dù thiếu bên con một bóng hình

 

Cha đi trước mạ mấy chục năm

Hẩm hiu mạ sống trong âm thầm

Nương nhờ Phật pháp lòng thanh thản

Mạ con quấn quýt một tình thâm

 

Đến mùa báo hiếu Vu lan hội

Lòng con sao vẫn cứ bồi hồi

Đành chọn cho mình màu hoa trắng

Thấm buồn tâm trạng trẻ mồ côi

 

Nửa phần của mạ ở trong con

Con sẽ tô thêm để mãi còn

Một hình bóng mạ đầy yêu dấu

Mạ vẫn sống đời với chúng con

 

15/08/07

 

     

Kính gửi hương linh chú

vô vàn thương quý

Các em con chú Võ Như Ấn:

Được tin chú mất lúc 8 giờ 30 tối 17  tháng 1 năm 2014. Lúc 9 giờ sáng ngày 18 tháng 1 chị đã làm xong bài thơ nầy. Những tình cảm giữa gia đình chú và gia đình bác đã ăn sâu trong lòng chị nên chị dễ dàng tuôn ra với tất cả lòng chân thành và kính mến. Ở xa xôi chị chỉ biết cầu nguyện cho chú được vãng sanh cực lạc và thương mến chia buồn cùng các em. Chị Tú.

 

Tin chú ra đi thật nhẹ nhàng

Mà sao trong dạ vẫn bâng khuâng

Giờ phút lâm chung không gần chú

Thơ đến giờ đây có muộn màng

 

Bao năm xa cách chốn quê nhà

Chú thường nghĩ tới chuyện gần xa

Việc nhà việc họ rồi mồ mã

Tuổi già vẫn nhớ việc ông bà

 

Thủa ấy nhà ta vẫn còn nghèo

Thế mà vẫn lắm chuyện gieo neo

Mệ mất bệnh lao trên tay chú

Gương hiếu để đời con cháu theo

 

Ở Huế chỉ còn hai anh em

Lúc cha ngã nặng chú hằng đêm

Bên người túc trực quên ăn ngủ

Ơn ấy sau này cháu chẳng quên

 

Nhà chú nhà cha cách con sông

Nhưng lại cùng chung một tấm lòng

Chia bùi sẻ ngọt lúc gian khó

Tình nghĩa sâu đầy khó đếm, đong

 

Cho dù cận tết đón xuân sang

Nhà thờ trên ấy sẽ phát tang

Nguyện cầu cho chú về cực lạc

Gặp gỡ mừng vui với họ hàng

Vẫn cứ vui xuân

 

Họa bài của các bạn Trần Kiêm Đoàn, Lê Duy Đoàn, Lê Đình Lộng Chương, Hải Thụy:

 

Xuân đã về rồi như thầm nhắc

Tuổi tác giờ đây đã xế chiều

Bạn bè năm cũ còn hay mất

Một thoáng mơ màng bóng tịch liêu

 

Chốn cũ năm xưa đâu hình bóng

Ngồi buồn chạnh nhớ những ngày xanh

Quá nửa đời người sao không lão

Da mồi, tóc bạc chợt thương mình

 

Biết có bao nhiêu mùa xuân nữa

Để còn tận hưởng món canh măng

Ăn nóng khi biết trời se lạnh

Nuốt lốn không cười cũng thấy nhăn

 

Không chờ không đợi không mong tết

Xuân qua xuân lại đã bao lần

Quá khứ cho lùi vào dĩ vãng

Thế mà trong dạ thoáng bâng khuâng

 

 

Sông Hương trước mặt vẫn còn xanh

Bên bến trầm tư đã bao lần

Ngày xanh đâu có thêm lần nữa

Lục bình trước bến hợp rồi tan.

 

Chuyện buồn để lại xin đứng nhắc

Chỉ cười chỉ nhớ chuyện vui thôi

Không cần thua thiệt hay còn mất

Cứ tạo niềm vui để đời vui

 

Gặp nhau sao lại như lần cuối

Dù biết chia tay có ngậm ngùi

Cây cối vươn cành đâm lộc mới

Sao ta không hưởng trọn niềm vui.

 

Ông xã mình hạ nêu ngày mồng 10 tháng

giêng  nên chiều nay mình mới hạ bút. Các bạn xướng họa hay quá, kẻ đi sau xin góp một chút tài mọn.

 

Chiều 10 tháng giêng âm lịch năm Quý Tỵ (19/2/2013)

 

Bảy mươi lăm tuổ đã già rồi

 

[Phản đề bài thơ Bảy mươi lăm tuổi biết nói không của Tâm Hằng NĐX]

 

Bảy mươi lăm tuổi đã già rồi

Làm sao vẫn tưởng tuổi hai mươi

Tuổi già hay sống bằng tưởng tượng

Nên cứ mơ màng mới đó thôi

 

Tuổi tác xưa, nay tuổi của trời

Được xuân cũng chỉ cái hên thôi

Da mồi tóc bạc làm sao trẻ

Làm sao có được tuổi xuân hoài.

 

Tuổi càng cao càng trải nghiệm đời

Vui được ngày nào hãy cứ vui

Được mất tính chi cho thêm khổ

Cần một tấm lòng bấy nhiêu thôi

 

Tuổi tác trời cho cũng tùy người

Ao ước bình yên chừng ấy thôi

Diệt hết sân si đâu phải dễ

Hạnh phúc chỉ cần chút tình thôi

Tuổi hạc cây cao tính chuyện lùi

Hơi sức đâu nữa để ham chơi

Thú vui tao nhã cùng con cháu

Không còn chi để tiếc thương đời

 

Tuổi già nói lắm cũng thế thôi

Lạc quan cốt để thấy yêu đời

Nào ai tránh khỏi vòng sinh tử

Định mệnh thì đành phải buông trôi

 

Lớn tuổi cần phải biết nói không

Nói được chữ không đã thấy mừng

Phải sống thật lòng không hối tiếc

Để rồi nhẹ bước vào hư  không.

 

(lúc 6 giờ sáng,

9/1/2012)

 

Bảy mươi lăm tuổi

biết nói không

             

             Tâm Hằng NĐX

 

Bảy mươi lăm tuổi lão nhiêu rồi

Vẫn tưởng mình mới khoảng đôi mươi

Chuyện đời cứ thấy bắt đầu lại

Bắt đầu nên vẫn mới tinh khôi

 

Bảy mươi lăm tuổi – tuổi của trời

Còn ta chỉ một tuổi xuân thôi

Hè thu đông đó ai không biết

Xuân bảy lăm rồi xuân tám mươi

 

Bảy mươi lăm tuổi trải nghiệm đời

Trải nghiệm để mà tiếp cuộc vui

Được mất hơn thua con sóng nhỏ

Tình người chỉ một tấm lòng thôi

 

Bảy mươi lăm tuổi có bao người

Được sống bình an quý lắm rồi

Giao hết giận hờn cho dĩ vãng

Bây giờ hạnh phúc chút tình thôi

 

Bảy mươi lăm tuổi - tuổi còn vui

Còn thấy vui thì hãy cứ chơi

Để thấy cuộc đời còn đáng sống

Nữa mai khỏi phải tiếc thương đời

 

Bảy mươi lăm tuổi nói thế thôi

Nói thế để đời còn thấy vui

Sinh lão bệnh tử là qui luật

Làm sao ta chống được mệnh trời !

 

Bảy mươi lăm tuổi biết nói không

Biết nói không là biết chỗ dừng

Xóa được trong lòng bao hối tiếc

Nhẹ nhàng bước đến cõi hư không

    (Mùa xuân Nhâm Thìn, 2012) [[1]]

 

Đối ẩm mình tiếng vỗ

một bàn tay

(Họa thơ cùng bạn Lộng Chương và Cẩm Tú)

 

1.Hỡi người phố biển bạn ta ơi

Hãy thở đều lên, miệng mỉm cười

Thế sự thăng trầm rồi qua hết

Bạn bè xa cách chẳng đơn côi

 

Làm sao ôm được mây trên trời

Xua hết mộng mơ để rong chơi

Gió chiều đôi lúc làm se lạnh

Chạnh nhớ tình nhau...vẫn không thôi

Đã nói rằng không với rượu cay

Không người đối ấm lại càng hay

Chuyện đời danh vọng như mây nổi

Có nghĩa gì đâu ngửa đôi tay

 

Chí cả nào ai dám rẫy ruồng

Đi đôi thành bại với tai ương

Công hầu xem nhẹ hay khanh tướng

Đừng chờ trăng rụng mặc mây tuông

 

Tài hoa lận đận chuyện xưa nay

Buông bỏ nhẹ nhàng những đắng cay

Chữ nghĩa văn chương làm sao bỏ

Làm sao không lụy có thơ hay

 

Trong cuộc mưu sinh có lắm nghề

Miễn sao đừng để có người chê

Cho dù thân thể thành chai sạn

Hãy giữ thiền tâm để quay về.

             

Võ Thị Cẩm Tú

 

2.Đời chiều đang xế bóng tăm ơi

Giữa cuộc tang thương vẫn mỉm cười

Lắng xuống bề sâu viên sỏi nhỏ

Mây chìm đá nổi hạt mân côi

Chân trần đi mõi bốn phương trời

Mơ ước quay về giữa cuộc chơi

Với bạn bè xưa giờ viễn xứ

Phong trần vẫn bước mãi không thôi

 

Tình bạn nổng như chén rượu cay

Một mình đối ẩm có ai hay

Muôn phương là một không là sắc

Bừng nghe tiếng vỗ một bàn tay

 

Chí cả mơ cao chuyện tầm ruồng

Chữ tài liền với chữ tai ương

Tố Như trăn trở bao năm trước

« Tam bách dư niên » lệ vẫn tuôn

 

Biết có hôm nào khác hôm nay

Tài hoa như huyễn ngọt như cay

Văn chương nết đất trời tâm sự

Tay trắng về không ai có hay

 

Sư phạm ngày xưa kiếm một nghề

Bụi đời bục giàng giữa khen chê

Trái tim vẫn ấm không chai đá

Đối cảnh vô tâm cố trở về.

Trần Kiêm Đoàn

Thư gởi Lộng Chương

Cảnh cũ trường xưa vẫn còn đây

Năm tháng mòn chân trên lối này

Lòng đá dặn lòng thôi lưu luyến

Ngậm ngùi vương vấn tận cỏ cây.

 

Từ độ đăng khoa mãi về sau

Bạn bè muôn ngã cách xa nhau

Xa cách muôn trùng hay biền biệt

Vẫn còn thi thoảng nhắc tên nhau.

 

Rồi những phong ba ập xuống đời

May mà không đến độ tả tơi

Cuộc đời dâu bể xưa nay thế

Ai cũng như ai khổ mọi bề

 

Tóc vừa mới xanh đã thay màu

Hãy cố quên đi mọi dãi dầu

Dĩ vãng chôn vùi cùng năm tháng

Để tâm chi nữa chuyện ân sâu.

 

Mộng mơ hoài bão đã xa mờ

Đời người cũng chỉ một bài thơ

Thả lòng cho gió mây bay bỗng

Bay hết không còn chi đợi chờ.

 

Nhắn người phố biển bạn tôi ơi,

Rượu nồng xin chỉ nhắp đầu môi

Cúc tàn, sen nở đời vui nhỉ?

Đón mừng ngày mới thật tinh khôi.

Nụ cười đã sạch bụi trần

 

Cẩm Tú thân ơi, lúc này làm thơ nhiều quá hỉ. Cảm ơn đã đáp họa. Thật ra bài này làm gần 40 năm về trước. Vừa rồi nhân tán chuyện uống rượu với Trần Kiêm Đoàn nên email đọc chơi nào ngờ hắn gởi đi như vậy... Lòng thiền thì cũng muốn lắm nhưng em để ở chùa rồi.

 

Ngửa tay hứng giọt chuông chiều

Đừng tan vội để hoang liêu mắt người

Từ bi sư nở nụ cười

Để rơi thanh tịnh xuống chơi với lòng

Bước về lặng lẽ như không

Thành tâm để lại đọng trong Bóng Thiền...

(12/2011)

 

Cẩm Tú ơi, xin lỗi mình không biết bạn đã vào

chùa rồi mà không thấy ra. Mời đọc tiếp nhé

Nửa quen, nửa lạ... phân vân ...

Nụ cười đã sạch bụi trần tâm xưa...!

Tiếng chuông chiều đọng trong mưa

Làm rơi mấy giọt Trăng vừa vén mây...

         

Gặp người quen cũ ở chùa

Mô Phật. Sư xem thơ thế tu được không?

                                        LĐ Lchương.

 

Mới Lộng Chương đọc tiếp lục bát:

 

                 Thiền tâm giữ lấy

   

Chuông chùa như gọi hồn ai

Sớm tu để có ngày mai đi về

Cuộc đời đã lắm ê chề

Cũng nên cuôn bỏ để về Như Lai

Nụ cười không để riêng ai

Cam lộ tịnh thủy làm vơi nỗi lòng

 

Thảnh thơi lòng nhẹ như không

Lợi danh buông bỏ ung dung bây giờ

“Mùi thiền đã bén muối dưa

Lòng thiền ăn mặc đã ưa nâu sồng”

(Kiều)

Dù trời đất rộng mênh mông

Tăng thân như một dòng sông đi về

Sớm rời ra khỏi bến mê

Thiền tâm giữ lấy đi về cùng ai

 

 

Mới đó

(Họa bài thơ của Trần Kiêm Đoàn)

 

Mới đó lão rồi mong chi tết

Chỉ mong xuân đến để thay đông

Bạch nhạn lượn lờ trên sông biếc

Dưới nắng giai nhân mặt ửng hồng

 

Mới đó xuân tàn hoa rụng hết

Lạ thay còn sót lại một cành mai

Cho dù thiền ngữ chim vẫn hót

Thời gian gỗ đá cũng tàn phai.

 

Mới đó hoàng lan thành cổ mộc

Thiên đường đâu có để hoàn không

Lặng lẽ quay về tâm thức tính

Dại dột gì khóc suốt một dòng sông.

 

Mới đó mà tuổi già bóng xế

Mắt mơ huyền lạnh bóng sương mờ

Chân tuy bước lòng nhớ về dĩ vãng

Chuyện đời mình rồi thành chuyện đời xưa.

 

Mới đó hôm qua là kiếp trước

Cũng xin đừng cạn chén nghiêng bầu

Tình bằng hữu một đời không cạn

Hết kiếp này còn hẹn kiếp sau

 

Mới đó trở về trong thầm lặng

Hận nửa đời sống kiếp tha hương

Xin là hoa tỏa hương đêm vắng

Dạ lan quỳnh thơm ngát cỏ sương.

 

 

 

 

Chiều mưa Stutgart.

 

Stutgart  mưa, công viên chiều vắng vẻ

Hàng cây buồn lặng lẽ đứng chờ ai

Chủ nhật người đi đếm bước dài

Trời mây xám, lá đầy hiên vắng.

 

Gió lướt thướt đưa màn mưa lả lướt

Mặt hồ chiều gờn gợn sóng đìu hiu

Người xa xứ chợt nghe lòng thương nhớ

Thăm thẳm chiều mưa một nỗi buồn

 

Xin khất lại chút mưa đông ngày ấy

Xóm nhỏ buồn mưa rả rích thâu đêm

Bến đò xưa chiều mưa nhuốm ưu phiền

Biết gởi ai nhớ thương về lối cũ.

 

 

                                                    ./.



[[1]] Thư của Mỹ Đức

TP HCM, 4-1-2012

Anh Xuân, Cẩm Tú thân mến,

Cám ơn anh Xuân nhiều đã trả lời thư vui vẽ quá kèm theo bài thơ “Bảy mươi lăm tuổi” của anh Xuân.

Đọc thư anh Xuân, phải cười ha ha hi hi, thấy trên đời ni chẵng có ai sung sướng như Cẩm Tú bạn tui cả. Được chồng quí thì chuyện đó ai cũng thể có dễ dàng nhưng mấy ai được chồng làm thư ký riêng cho mình, ngoại trừ mấy đệ nhất phu nhân. Cho nên thay vì làm sư nữ như LĐLộng Chương lầm tưởng thì tui phong cho hắn một bước làm đệ nhất phu nhân, đúng không anh Xuân? Hi hi! Tui biết đọc ngang ni, hắn lại chưởi tui rồi (chắc chắc rứa,hi hi) nhưng bệnh lười viết thì chỉ có mấy phu nhân thôi.

Tú nì, Ờ mà tại sao mi lại muốn tự do tư tưởng, tự do viết lách, tự do chuyện trò của mi lại qua ông thư ký chung thủy trung thành của mi rứa Tú? Ha ha, tau cười mi đây và thấy mi hành anh Xuân quá tội nghiệp, hành cả đời chuyện lớn nuôi vợ con chưa bưa còn hành xác đủ thứ chuyện lặt vặt! Mi đẻ giờ mô mà ác tăng vậy mi? Ha ha!

Anh Xuân nói trong nhà có hai laptop thì chịu khó đi “mệ”, lấy một cái ra ngồi gõ lóc cóc mi thấy cuộc đời và sự nghiệp thi ca của mi sẽ khác liền, rất vui và cũng giúp trí nhớ tay chân của mi cử động, khỏi cần uống Glucosamine, hi hi! Tại anh Xuân cưng chìu mi quá thành ra mi cứ ỷ y mọi chuyện vô anh Xuân. Khỉ thiệt! Hi Hi!

Hi vọng năm 2012, năm con rồng ni mi sẽ tiến tới bước xuống khỏi ghế “đệ nhứt phu dơn” của mi đi mà ôm laptop đàn hát thơ văn nghe Tú, hi hi.

Anh Xuân ơi, MĐ đọc bài thơ của anh Xuân “Bảy mươi lăm tuổi biết nói không” rồi. Thơ làm hay và sâu sắc lắm, MĐ đang chờ bài họa lại của Cẩm Tú mới thú vị. Hi vọng Cẩm Tú đã làm bài họa rồi, nếu có anh Xuân gởi cho Đ coi với nghe.

Cũng mong Festival Huế tháng 4 sẽ có mặt ở Huế nhưng không chắc chắn lắm vì không có bạn nào chịu đi cả, vé máy bay tăng giá nên ít người chịu đi, già mà đi xe lửa thì họ ngại! Hi Hi! Tuy nhiên MĐ sẽ cố gắng! Xin đặt cọc trước một phòng tại Villa Thọ Lộc, chủ nhân có chấp thuận không? Hi hi!

Mong anh Xuân và Cẩm Tú có nhiều sức khỏe trong những ngày đầu nă 2012 và cuối năm Tân Mão để liên hoan tiệc tùng...

Thân mến,

 

 

 

 

 

 
 
Các bài Phóng sự - Bút ký khác